Đức khôn ngoan biện minh.


Đừng coi mình là trung tâm |


Thứ Tư Tuần thứ 24 Thường Niên
Lời Chúa: 
Lc 7,31-35
31 "Vậy tôi phải ví người thế hệ này với ai? Họ giống ai? 32 Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói:
"Tụi tôi thổi sáo cho các anh,
mà các anh không nhảy múa;
tụi tôi hát bài đưa đám,
mà các anh không khóc than."
33 Thật vậy, ông Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: "Ông ta bị quỷ ám. 34Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: "Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.35 Nhưng Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho.""Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho" (Lc 7,35).



Suy niệm: 
Trên đường phố xứ Do Thái, thỉnh thoảng người ta gặp bọn trẻ con chơi trò đám cưới hoặc đám tang. Đám cưới thì có một nhóm thổi sáo, một nhóm múa nhảy. Đám tang thì có một nhóm than vãn và một nhóm khóc lóc. Đôi khi, giữa lúc chơi, có những đứa muốn chơi trò đám cưới và bắt những đứa khác phải theo ý chúng, nghĩa là khi chúng thổi sáo, những đứa kia phải nhảy múa, chứ không được chơi trò đám tang. Đó là những đứa trẻ khó tính, chỉ muốn mọi đứa trẻ khác phải theo ý chúng.
Chúa Giêsu lấy lại sự việc trẻ con chơi đùa này để áp dụng cho biệt phái và luật sĩ, những đối thủ của Ngài. Họ là những kẻ khó tính như những đứa trẻ khó tính. Họ luôn chỉ biết lấy ý mình và bản thân mình làm trung tâm và bắt mọi người khác phải theo họ. Ai làm sai ý họ thì lập tức bị chỉ trích và lên án. Nhưng vì họ độc tôn, nên họa hoằn người khác mới làm họ hài lòng được. Chính vì thế, Gioan tẩy giả cũng bị chê bai, Chúa Giêsu đến cũng bị lên án, tuy rằng hai vị có hai lối sống hoàn toàn khác nhau về bề ngoài.
Nếu không ý tứ, chính ta cũng có thể giống như bọn trẻ khó tính và những người Do thái khó tính ấy, nghĩa là chúng ta cũng dễ coi mình là trung tâm, là thước đo, là tiêu chuẩn cho mọi sự:
+ Khi sống với kẻ khác, ta sẽ luôn luôn khó chịu vì không thấy ai làm đúng theo ý mình.
+ Khi làm việc, ta dễ quan trọng hóa công việc của mình, cho là việc mình có đầy hiệu quả tông đồ hay hiệu quả truyền giáo, trong khi chỉ có lòng đầy ơn Chúa mới thực sự có sức mạnh tông đồ, còn mọi việc người ta làm vì mình đều chẳng đáng kể gì hết.
+ Thậm chí, đối với cả các đường lối sống đạo và nên thánh, ta cũng không thích đi theo con đường nào cả hoặc không muốn chấp nhận gương sống của một ai cả.
Do đó, Lời Chúa hôm nay mời ta đừng bao giờ đặt mình làm trung tâm. Có như thế, liên hệ giữa ta với mọi người mới luôn an hòa: đời sống ta mới có hiệu quả tông đồ.
Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 12, 31 - 13, 13
"Ðức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, anh em hãy cầu mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu tôi nói được các tiếng của loài người và thiên thần, mà tôi không có bác ái, thì tôi chỉ là tiếng đồng la vang dội hoặc não bạt vang động. Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi mầu nhiệm và mọi khoa học; nếu tôi có đầy lòng tin, đến nỗi chuyển dời được núi non, mà không có bác ái, thì tôi vẫn là không. Nếu tôi phân phát hết gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, nếu tôi nộp mình để chịu thiêu đốt, mà tôi không có bác ái, thì không làm ích gì cho tôi.
Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý. Bác ái tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.
Bác ái không khi nào qua đi, ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ, tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kiên trì đến cùng.

Truyền tin cho Zacaria.

Làm cớ.