Tốt bụng - Công bằng.

(Is 55,6-9 - Pl 1,20c-24.27a - Mt 20,1-16a)
NIỀM VUI CHIA SẺ NIỀM VUI LỚN
 “Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” (Mt 20,15).

I. CÁC BÀI ĐỌC
1. Bài đọc I : Is 55,6-9
Bài đọc I được trích trong phần cuối của sách Ngôn Sứ Isaia đệ II (các chương 40-55) là cuốn sách hàm chứa các lời an ủi nói với đoàn dân Israel đang bị lưu đày Babylon. Đối mặt với đoàn dân đang gặp khủng hoảng đức tin, có tâm trạng chán chường và thất vọng trong thời gian bị lưu đày, tác giả sách Isaia đệ II đưa ra lời an ủi, động viên, khích lệ dân, và cho biết sắp đến ngày Thiên Chúa đến giải thoát họ khỏi cảnh lưu đày.
Bài đọc cho thấy Thiên Chúa đang sẵn lòng “tiếp dân”, ở thật “gần dân” để thấu hiểu và lắng nghe những lời họ kêu cầu. Vì thế đây là thời gian thuận tiện nhất để tìm gặp Chúa và để bày tỏ tâm tư với Người. Cụ thể hơn, tác giả sách Isaia II đã kêu mời dân bày tỏ thái độ hoán cải cụ thể, đó là: kẻ gian ác hãy bỏ đường lối mình, người bất lương hãy bỏ tư tưởng mình mà trở về với Đức Chúa, Đấng giàu lòng thương xót và tha thứ.
Thiên Chúa giàu lòng thương xót và tha thứ gần gũi với con người bao nhiêu khi họ cần đến Chúa, thì Người lại trở nên xa vời và bí ẩn bấy nhiêu khi con người quay lưng lại, và nhất là không học cho biết cách hiểu đường lối của Người. Tác giả đã ví von sự khác biệt trong lối suy nghĩ và hành động giữa con người với Thiên Chúa: “trời cao hơn đất chừng nào” thì đường lối và tư tưởng của Thiên Chúa cũng cao hơn đường lối và tư tưởng của con người như vậy.
2. Bài đọc II : Pl 1,20c-24.27a
Sống và chết là hai thái cực nơi cuộc sống của con người. Thông thường ai cũng thích sống, sợ chết. Thế nhưng, trong bài đọc I trích thư thứ nhất của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Philípphê, thánh nhân biểu lộ một sự giằng co “tốt lành” trong nội tâm của ngài: giằng co giữa phần phúc của riêng cá nhân Phaolô là “ao ước chết để được ở với Đức Kitô thì tốt hơn bội phần” với việc sống để đem lại lợi ích cho cộng đoàn, vì “ở lại trong xác thịt thì cần thiết cho anh em.”
Nguyên tắc sống mà thánh Phaolô đã chọn để quyết định mọi sự đó là: lấy Đức Kitô làm trung tâm cho mọi suy nghĩ, lời nói và hành động của mình. Vì thế đối với ngài sống hay chết không thành vấn đề nữa, miễn sao quyền năng của Đức Kitô được tỏ hiện, Tin Mừng được loan báo đến mọi người và ước mong “anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Ðức Kitô”.
3. Bài Tin Mừng : Mt 20,1-16a
Dụ ngôn về “Thợ làm vườn nho” hay còn gọi là dụ ngôn về “Ông chủ tốt bụng mô tả cảnh quen thuộc trong đời sống sản xuất nông nghiệp thường nhật ở Palestine thời Đức Giêsu. Dụ ngôn diễn tả sự tự do của Thiên Chúa trong chương trình cứu độ và đề cao lòng quảng đại đầy xót thương của Người qua hình ảnh ông chủ vườn nho, cũng như lên án thái độ không đúng mực của một số Kitô hữu qua hình ảnh các người thợ.
Trong dụ ngôn, có nhiều nhóm người làm khác nhau đang đứng chờ tại chợ nhân công đợi chủ thuê làm để được hưởng tiền công nhật. Có những người thợ được ông chủ gọi đi làm lúc sáng sớm, kẻ khác lúc ban trưa, người kia lúc xế chiều, thậm chí vào gần tối (Mt 20,1-6).
Lúc tan giờ lao động, ông chủ trả công mọi người như nhau: đều được “một quan tiền”. Điều này khiến những người vào làm sớm cằn nhằn, vì trách ông chủ bất công và ghen tức với người khác.
Ông chủ đã trách cứ những người cằn nhằn về thái độ của họ. Tại sao họ lại ghen tức với anh chị em mình? Họ không chấp nhận để cho người khác được hưởng ân huệ hay sao? Tại sao họ không thể chia sẻ niềm vui của người khác, khi mình chẳng mất gì?
Ông vẫn trả đủ cho họ theo thỏa thuận, còn ông làm phúc cho ai thì tùy ý ông. Ông có quyền làm thế, không phải do những người kia xứng đáng, nhưng vì ông tốt bụng mà thôi. Sao họ trách cứ quyền tự do định đoạt của cải của ông chủ? Sao họ cản ông chủ thi ân giáng phúc trên người khác?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kiên trì đến cùng.

Truyền tin cho Zacaria.

Làm cớ.